Chúng tôi sử dụng phương trình Harris-Benedict (Phương trình Mifflin-St Jeor), được công bố trên Tạp chí Dinh dưỡng Lâm sàng Hoa Kỳ (American Journal of Clinical Nutrition) năm 1990 và được đánh giá là phương trình dự đoán đáng tin cậy nhất về chuyển hóa khi nghỉ ngơi trong cuộc so sánh các công thức phổ biến do Hiệp hội Dinh dưỡng Hoa Kỳ thực hiện (Frankenfield et al., 2005). Công thức này đã thay thế phương trình Harris-Benedict cũ từ năm 1919, vốn có xu hướng ước tính quá cao đối với cơ thể hiện đại, ít vận động hơn.
Nam giới: BMR = 10 × cân nặng (kg) + 6,25 × chiều cao (cm) − 5 × tuổi + 5
Phụ nữ: BMR = 10 × cân nặng (kg) + 6,25 × chiều cao (cm) − 5 × tuổi − 161
Sau đó, BMR được nhân với hệ số hoạt động: 1,2 đối với người ít vận động, 1,375 đối với hoạt động nhẹ (1–3 buổi tập/tuần), 1,55 đối với mức độ vừa phải (3–5 lần/tuần), 1,725 đối với mức độ rất năng động (6–7 lần/tuần) và 1,9 đối với những công việc đòi hỏi thể lực cao kết hợp với tập luyện cường độ cao. Nếu bạn muốn tìm hiểu sâu hơn về cơ chế của hai con số này, chúng tôi đã phân tích chi tiết trong bài viết “BMR so với TDEE: Giải thích chi tiết”.